Kết quả tìm kiếm cho "đưa cây đi chạy lũ"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 475
Dịp nghỉ lễ 30/4, 1/5 năm nay, trong khi hàng nghìn gia đình lên kế hoạch đi du lịch, về quê thăm thân, thì tại nhiều công trình trọng điểm, cũng có hàng nghìn kỹ sư, công nhân miệt mài bám trụ công trường, thi công “xuyên lễ”.
Ngày 30/4 không chỉ để nhớ, mà còn để soi chiếu hôm nay và nhắc mỗi chúng ta về giá trị và trách nhiệm gìn giữ hòa bình, nuôi dưỡng khát vọng lớn, đưa Việt Nam vươn tới tương lai giàu mạnh.
Sáng sớm, khi sương còn phủ, dòng Cái Bé con nước lớn ròng mang theo những câu chuyện của bao thế hệ...
Trở về vùng đất đầu nguồn sau nhiều năm đổi thay, người viết cảm nhận rõ sự gắn bó của người dân với đất. Dù cuộc sống còn khó khăn, họ vẫn bám trụ, giữ nghề, giữ đất.
Di tích quốc gia đặc biệt Đền thờ Lê Hoàn nằm tại làng Trung Lập, xã Xuân Lập, tỉnh Thanh Hóa, là một công trình kiến trúc cổ có niên đại khoảng 1.000 năm.
Bản tin tổng hợp những tin tức thế giới nổi bật trong 24 giờ qua.
Bài viết của Thủ tướng Phạm Minh Chính nhìn lại hành trình vượt qua thách thức của nhiệm kỳ 2021-2026, đồng thời nhấn mạnh những động lực then chốt để hiện thực hóa mục tiêu tăng trưởng hai con số, đưa đất nước bứt phá mạnh mẽ.
Lũ từ thượng nguồn không về đúng hẹn, phù sa ngày càng ít dần, trong khi chi phí sản xuất tăng cao, thị trường ngày càng khắt khe. Nông nghiệp vùng đầu nguồn sông Tiền đang dần thay đổi cách sản xuất để tồn tại và phát triển.
Biên giới Tây Nam yên bình với những cánh đồng xanh, dòng sông hiền hòa và đời sống người dân ngày càng khởi sắc. Nhịp sống nơi đây đổi thay từng ngày, mang đến diện mạo mới cho vùng đất đầu nguồn.
Giữa tháng 3/2026, tại Lữ đoàn 6 (thuộc Quân khu 9, đứng chân tại phường Bình Đức, tỉnh An Giang), những chàng trai tuổi đôi mươi vừa rời mái nhà thân quen đã làm quen với nếp sống quân ngũ.
Tháng ba, đồng xa chấp chới ruộng lúa xanh mơn mởn đang nghiêng mình theo gió. Trên con đường nhỏ, hàng bông ô môi khoe sắc rực rỡ chào đón người lữ thứ trở về với đồng quê dung dị, mang bao hoài niệm một thời.
Làng tôi nằm bên sông. Dòng sông chảy ngang đầu làng thì gặp một ghềnh đá lớn, phải nghiêng mình chao sang bờ bên kia, để lại phía sau một vòng xoáy sâu hun hút, tròn như cái chảo nấu mật mía. Người đi sông sợ nhất là chỗ nước xoáy ấy, còn lũ trẻ chúng tôi thì coi đó là nơi chẳng có gì đáng sợ, thậm chí chỗ đấy đầy mê hoặc.